Mẹo nhỏ: Để tìm kiếm chính xác các bài viết có nội dung hữu ích dành cho độc giả, hãy search trên Google với cú pháp: "Từ khóa" + "thaoyenblog". (Ví dụ: thiệp tân linh mục thaoyenblog). Tìm kiếm ngay
38 lượt xem

Người xây những nhịp cầu kim cương thaoyen

Đọc tin Người xây những nhịp cầu kim cương vui vẻ cùng thaoyen nhé

Tôi biết một người như vậy qua những trang sách anh viết và được kết người facebook với anh nhờ một cơ duyên cũng liên quan đến văn chương. Anh là Võ Đắc Danh, nhà văn, nhà báo, nhà viết kịch, đạo diễn phim tài liệu, . của rất nhiều bài bút ký và phóng sự nổi tiếng 1 thời. Nếu ai sẽ từng đọc những tác phẩm của anh hẳn sẽ hiểu rõ hơn về một cuộc đời nhiều thăng trầm và một trái tim luôn đồng cảm với những nỗi khổ đau, xấu số ở đời, không giống nhau nhất là với những người nông dân nghèo vùng đồng bằng sông nước Cửu Long.

Người xây những nhịp cầu kim cương - ảnh 1
Võ Đắc Danh bên cây cầu vừa thực hiện

Khi có ý định viết về anh, tôi cảm thấy vô cùng những gánh nặng. Ấy mặc dù vậy đáp lại lời đề xuất rào đón và dè dặt của tôi, anh chỉ buông một câu nhẹ nhõm: “Ok em! Cho địa chỉ mail rồi anh sẽ cung cấp một số thông tin”. Bấy nhiêu cũng đủ khiến cho cho tôi tự trút đi gánh nặng trĩu tâm lý, chợt nhìn thấy con người anh thật thân thiện, giản dị và đáng mến biết chừng nào. viện trợ một người xa lạ mà ko chút màu sắc mè, quan khách sáo trong những khi anh có quyền lo lắng và hoài nghi một kẻ nghiệp dư như tôi có thể làm hỏng hình ảnh một “ông hoàng bút ký” như anh lắm chứ. Vậy mà anh sẽ rất tận tâm, như một người anh, giúp để em gái có thể thực hiện tốt bài viết của mình, đơn giản vậy thôi.

Mọi chuyện khởi đầu từ năm 2014, khi anh đến ấp Gành Hào, xã Tạ An Khương, huyện Đầm Dơi, tỉnh Cà Mau để thực hiện một bộ phim tài liệu. Anh thấy ở đây người ta vẫn tham gia giao thông trên những cây cầu khỉ. Người lớn đi trên cầu ấy thì còn được, trẻ nhỏ thì vô cùng nguy hiểm vì vậy những em phải đi bộ đường kính trắng vòng rất xa mới đến được điểm trường. Người dân đề xuất mong muốn anh tìm giúp một nhà tài trợ để xây cầu. Anh thấy mình mắc nợ ân tình họ và lời hứa về cây cầu khiến cho lòng anh day dứt suốt mấy năm. Mãi đến cuối 2017, khi phát hành cuốn Người Sài Gòn bất đắc dĩ và thực hiện “Bán sách xây cầu” cùng sự viện trợ của một số người bè như anh Bùi tầm trung anh Nguyễn Minh Nhật (giám đốc Nhà xuất bản Trẻ lúc bấy giờ) thì cây cầu ấy mới được thực hiện. Thậm chí kinh phí tài trợ còn thừa, đủ để xây thêm hai cây cầu khác nữa.

Từ cây cầu thứ 1 cho đến nay sẽ có được hàng trăm cây cầu ở những miền quê không giống nhau được xây dựng bằng dự án “Xây cầu nông thôn”. hàng trăm ngàn chiếc xe đạp sẽ được sắm và trao tặng, rất nhiều trẻ em vì nghèo buộc phải nghỉ học được tiếp tục đến trường. Quỹ “vượt lên trước lên số phận” được anh sáng lập ra để phục vụ cho những hoạt động đầy ý nghĩa nhân văn như vậy.

Có nhiều người khuyên Võ Đắc Danh nên làm một cuốn kỷ yếu để lưu giữ hình ảnh và thông tin về những cây cầu anh sẽ từng xây. Anh định làm vậy tuy nhiên rồi lại thôi vì nghĩ rằng: cái gì sẽ đem cho thì tốt nhất là quên đi, chỉ nên nhớ những gì mình được nhận để mà trân trọng và yêu thương những con người và việc làm tử tế ở quanh mình.

Khoảng giữa năm năm nay, dịch covid-19 bùng phát khủng khiếp tại TP.HCM. Chẳng luôn phải nói thì có lẽ ai cũng rõ sẽ có được rất nhiều đau thương và mất mát xảy ra. tuy nhiên có một nỗi đau khác, thầm lặng hơn, song song cùng dịch bệnh, này là nỗi đau khổ của những người ko có đủ cái ăn. Toàn thành phố giãn cách theo chỉ thị 16, nhiều người phải nghỉ việc ở yên trong nhà. trong những khi đó, vì nhiều nguyên nhân mà nhu yếu phẩm khan hiếm, giá cả leo thang. Người có chút ĐK thì ko sao, người nghèo cầm cự vài ba ngày là đứt bữa. Có những người sẽ phải cầm cố cả điện thoại, ko còn phương tiện, mù mịt thông tin nên phải nhờ người khác kêu cứu giùm.

Võ Đắc Danh khi đó đang ở Mỹ (vợ chồng anh lịch sự thăm con rồi bị kẹt lại vì dịch bệnh) tuy nhiên anh vẫn luôn theo dõi mọi diễn biến tại quê nhà. Vì trái múi giờ nên mỗi sáng thức dậy anh mở điện thoại là nhận được dồn dập biết bao tin nhắn kêu cứu qua emissary được gửi đến. Tiếp nhận thông tin rồi lại phải trải qua nhiều kênh để kiểm chứng cũng thật mệt rũ rời và mất thời gian. Cuối cùng anh nghĩ: “trong tình cảnh này, nếu cứ nghi ngờ thì sẽ chẳng làm được việc gì, thậm chí lòng nghi ngờ sẽ kéo đến vô tình mà mình giết chết bà con mình”. Bằng sự từng trải và thấu hiểu, anh quyết định tin vào cách cảm kiểm chứng bằng trực giác của mình.

Anh cũng ko đơn độc, có rất nhiều người khác cùng giúp sức, cả kiều bào ở Mỹ và những nhóm thiện nguyện ở Sài Gòn, cả người quen và cả người xa lạ. Anh nói anh chỉ là cây cầu và nguyện là cây cầu nối giữa hai bờ cho và nhận. Tôi cho rằng cây cầu ấy còn để nối dài niềm tin vào những điều tốt đẹp trong cuộc đời này.

n

Người xây những nhịp cầu kim cương - ảnh 2

Cây cầu mới và những em học sinh được tặng xe đạp

Tôi sẽ ứa nước mắt vì cảm động trước những mẩu chuyện. Có cô gái Việt làm nghề nail ở bang Florida bên Mỹ, thị trường cũng ko mấy sung túc tuy nhiên sẵn sàng bán cả dây chuyền và gom góp được 1000 USD, cô nói: “bà con mình đói thì mình đeo trang sức để làm gì?”. thường có tí hon nhỏ gái ở Thanh Hoá nhịn ăn sáng gom được 200 ngàn, chuyện nghệ sĩ nhiếp ảnh Trương Công Khả và một hòn đá bán đấu giá sắm được 39 tấn gạo… Còn nhiều, nhiều nữa những tấm lòng được anh Danh ghi chép lại với thái độ rất trân trọng mà trong khuôn khổ bài viết này tôi ko thể kể ra hết được.

Tôi cũng ko hiểu trong lúc chuyện làm từ thiện đang gặp rất nhiều những thị phi mà lời lôi kéo quyên góp của anh vẫn được mọi người đặt niềm tin và có sức lan tỏa đến như vậy. Mỗi người một tí, thậm chí có người chuyển khoản cả trăm triệu đồng mà ko cần được nêu tên tuổi. Và từ sự chung tay đó qua nhịp cầu nhân ái Võ Đắc Danh, sẽ có được hàng trăm tấn gạo được chuyển đến tay bà con ở những xóm trọ của Sài Gòn. Dẫu mỗi người chỉ nhận được xíu xiu thì cũng đủ ấm lòng để vượt lên trước qua những ngày khốn khó.

Người ta trao gởi niềm tin cũng phải có cơ sở và bằng cả quá trình chứ ko phải ngày một ngày hai hoặc bỗng dưng. Họ tin khi nhìn vào một tư cách đẹp trổ tài trong từng trang viết thắm đượm tình người của anh. Và cụ thể hơn trổ tài trong những việc thiện mà anh sẽ làm từ nhiều năm trước đó. Xin được mượn một câu tôi đọc được mà ko nhớ rõ tên người comment rằng: “Cả hai vợ chồng anh đều là những người có tấm lòng Bồ Tát”.

Cho đi thường thì cũng ko phải chuyện đơn giản bởi con người ta nếu chạm đến lòng tự trọng thường rất nhạy cảm và phong thanh. Nếu cho ko đúng cách hoặc thiếu sự chân thành rất đơn giản gây tổn thương. Làm cầu nối giữa người cho và người nhận cũng khó khăn ko kém. Bởi ko những chỉ mang niềm tin và trách nhiệm mà người khác trao gửi, thường thì cây cầu ấy còn phải chấp nhận mang cả những thị phi oằn nặng trĩu trên mình.

Khi tôi viết những dòng này thì vợ chồng anh Danh cũng từng kết thúc những ngày làm “Việt kẹt” và về tới quê nhà. Dự án “xây cầu nông thôn” sau 1 thời gian gián đoạn vì dịch bệnh sẽ và sắp được phát động lại. Tôi cũng muốn dùng nhuận bút của bài viết này như góp một cây đinh nhỏ tí hon nhỏ vào việc xây cầu. Và biết đâu chính nó lại tạo cơ duyên cho tôi có thể được gặp anh để trực tiếp nói lời cảm ơn.

Tuy anh vẫn cho rằng mình ko phải là người làm từ thiện mà chỉ là một cây cầu nối. tuy nhiên trong mắt nhiều người cây cầu ấy tương đương một cây cầu kim cương, vững chãi niềm tin và lấp lánh những tia sáng thiện lành.

Người xây những nhịp cầu kim cương - ảnh 3


.: thanhnien.vn – vnexpress.net – tuoitre.vn – vietnamnet.vn – nld.com.vn
Người xây những nhịp cầu kim cương

Thảo Yến Blog CỘNG ĐỒNG VÀ CHIA SẺ ĐÁNH GIÁ, bạn là người yêu thích nội dung bài viết này. Hãy tặng cho chúng tôi xin 1 lượt Like, Share nhé. Xin cảm ơn Thảo Yến Blog chuyên RIVIU, Chia sẻ, Đánh giá, chọn lọc địa điểm, dịch vụ, công ty uy tín và chất lượng. Đặt quảng cáo tại đây zalo chính thức.

Bài viết mới cập nhật:

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.