Mẹo nhỏ: Để tìm kiếm chính xác các bài viết có nội dung hữu ích dành cho độc giả, hãy search trên Google với cú pháp: "Từ khóa" + "thaoyenblog". (Ví dụ: thiệp tân linh mục thaoyenblog). Tìm kiếm ngay
11 lượt xem

‘Máu liều’ của phụ nữ du ngoạn một mình thaoyen

‘Máu liều’ của phụ nữ du ngoạn một mình cùng xem thêm thông tin tin vui nhé

người hâm mộ Nguyễn Thị Diễm Trang nghĩ là du ngoạn một mình tạo cho phụ nữ độc lập, trưởng thành hơn.

Khoảng chục năm vừa qua đó, đi du ngoạn một mình (đặc trưng là thiếu phụ) vẫn sẽ là hiện tượng lạ. lúc nghe ai đó đi dạo xa một mình, người đời thường mỉa mai những điều ko thường. ví dụ như: “đi dạo một mình mà vui gì”, “một mình nguy hiểm lắm, coi chừng bị bắt cóc”. Giờ thì, với ý tưởng từ cuốn “Xách balo lên và đi” của Huyền Chip, cùng thêm sự tăng cấp và phát triển của Internet và thông tin vô hạn về du ngoạn, việc đi lang bạt kì hồ trên đây đó một mình thường du ngoạn solo ko sẽ là chuyện hiếm và lạ. tuy vậy, nhiều người vẫn thắc mắc: tại vì thế sao mang người lại muốn du ngoạn solo?





Tác giả trong chuyến du lịch Phú Quốc năm 2015.

Tác giả trong cuộc thám hiểm Phú Quốc năm 2015.

Trải nghiệm và từng trải du ngoạn của tôi chưa gọi là nhiều so với từng người khác tuy vậy tôi xoành xoạch trân trọng mỗi phút giây được lang bạt kì hồ ở nơi mới mẻ lạ. Mỗi lần tới vùng đất khác, tôi cảm thấy mình được sinh ra thêm nữa. Dẫu từng tham gia với đoàn du ngoạn trên 50 người, hoặc nhóm bằng hữu sắp chục người, thường hai người, tuy vậy khoảnh khắc du ngoạn một mình vẫn xoành xoạch là vấn đề son trong ký ức của tôi về một thời tuổi xanh nên nhớ! Dưới trên đấy là điều tôi chiêm nghiệm về những cuộc thám hiểm một mình.

tăng tính độc lập và ko phụ thuộc

lúc tổ ấm dạng thân phải tự tìm hiểu thông tin, tìm ra mọi quyết định, khỏe mạnh vô sự của quý quan người tiêu tiêu dùng dạng thân, và phải sẵn sàng xử lý điều ko thường xẩy ra bất kì lúc nào, tôi buộc phải “liều”, uy lực, tư duy kỹ lưỡng và linh động.

Tôi còn nhớ phút quyết định thanh lịch Campuchia một mình “dạo chơi” vào chín năm vừa qua đó, sau lúc nghe xung quanh đồn thổi là thiếu phụ thường thường bị bắt cóc cung cấp thanh lịch đó và bị ép thao tác sinh hoạt ở nhà thổ. Lúc đấy, tôi tìm hiểu thông tin qua những đại lý xe bus và xem sét mọi sự giản dị và đơn thuần và giản dị và đơn thuần và giản dị hơn mình tưởng. Tận dụng ngày nghỉ phép, tôi lên đường kính trắng.

Quan sát và chiêm nghiệm nhiều ko chỉ sở hữu vậy thế nữa về trái đất đời thường thường ngày

ngẫu nhiên mang ai kèm theo để chuyện phiếm, chụp hình qua lại, tranh luận xem đi đâu và nên ăn gì lúc mỗi người một ý, tôi dành phần to thời hạn để nhìn ngắm, quan sát sự vật và con người ở vùng đất mới mẻ lâu hơn.

Tháng một năm đấy, tôi từ Thành Phố thành phố Hồ Chí Minh bay ra thủ đô hà nội và đón xe ở Giáp Bát đi Mộc Châu. chiếc lạnh lẽo thời khắc đầu năm mới mới mới mới mẻ sao cho cư dân từ nam bộ như tôi cảm thấy run rẩy, phải sắm chiếc áo ấm chắn gió chuyên tận dụng bên vệ đường kính trắng ở Mộc Châu. tuy vậy ko vì thế vậy mà tôi chùn bước. Cưỡi con xe máy thuê lại từ nhà nghỉ với sự trợ tạo cho của tấm tổ ấm dạng đồ tiêu tiêu dùng giấy, tôi bon bon chạy từ lúc trời còn mù sương sớm. Tôi tới thăm đồi chè thoáng rộng bát ngát xanh tươi, thảo nguyên thích mắt như cổ tích, thảm hoa cúc dưới thung lũng rực rỡ, vào thôn của người tổ ấm dạng địa mộc mạc, và tới chợ phiên Pà Cò để ngắm lối sống của bà con H’Mông.

Từ Mộc Châu dịch rời lên Điện Biên, tôi cảm thấy rất đỗi thiêng liêng lúc đứng trên đồi A1 ngắm những hầm, hố và tưởng tượng nên trận đánh Điện Biên Phủ năm nào, sau đấy là thăm bảo tồn thành công Điện Biên Phủ với kiến trúc thích mắt, hoành tráng. Dẫu ko chụp nhiều hình, và thậm chí ảnh sẽ mất theo bộ nhớ ngoài, nét xin xắn của thiên nhiên ngẫu nhiên đất trời và con người ở đó vẫn tồn tại đấy đó sâu trong tâm trí tôi. đấy là nhờ tôi ko bị phân tán lúc ngắm nhìn và cảm nhận mọi sự xung quanh lúc chỉ một mình.

tăng kỹ năng xúc tiếp

đương nhiên, sau một thời hạn quan sát mọi sự và nghĩ suy về đời sống “chỉ mình ta”, ắt hẳn tôi cũng mang nhu yếu rỉ tai với ai đó. Dễ thôi, tấp vào trong một trong những hàng nước trên lề đường kính trắng ở Điện Biên, “tám” chuyện với chủ quán. lúc nghe giọng của quan khách phương xa tới thăm quê mình, ai nấy đều thân thiện và mở thoáng rộng trái tim đón nhận. vì thế thế, tôi chỉ hãi ko mang đủ thời hạn để truyện trò nhiều thêm.

Ở Campuchia, tôi kết tổ ấm với một cô nàng Mỹ dạy tiếng Anh ở Phnom Penh tại bến xe Siem Reap. sát cánh cùng với nhau hai ngày tiếp theo đó lúc cùng thăm Angkor Wat, mỗi người đều tiết kiệm ngân sách và phí tổn được tiền dịch rời vì thế chia nhau trả.

Ở Phú Quốc, tôi tìm thông tin trên couchsurfing (social mà những thành viên mang thể xin ở lại nhà của nhau miễn phí lúc du ngoạn). Tôi dò tìm được một chủ phòng thuộc người Australia dạy tiếng Anh ở đảo ngọc. tới nhà chàng trai ở vài ngày, tôi mang dịp được gặp những quan khách du ngoạn thú vị từ Mỹ, Slovakia và Canada. Vừa tiết kiệm ngân sách và phí tổn tiền ở, vừa mang dịp share văn hóa truyền thống truyền thống truyền thống cuội nguồn văn hóa truyền thống truyền thống truyền thống cuội nguồn VN) cho những người tổ ấm phương xa.

Ở hostel (dịch vụ cho thuê chóng như trong ký túc xá) tại phố cổ thủ đô hà nội, tôi ở chung phòng với những người tổ ấm solo giống tôi từ Trung Quốc, korea và cùng đi thăm Khu di tích Phủ quản trị cùng với nhau. Tôi còn nhớ như in cậu trai gốc Hàn mũm mĩm luyên thuyên ko ngớt tới ba giờ sáng bằng tiếng Việt lơ lớ: “Chị ơi, tại vì thế sao ở VN) thế này? Chị ơi, sao lại thế kia?”. Dẫu mang bực mình tuy vậy sự dễ thương và đáng thương của cậu tí xíu xíu chưa tới đôi mươi sao cho tôi mát lòng.

upgrade kỹ năng xử lý trường hợp

Năm 2014, tôi đón tàu từ liên hoan tiệc tùng pop and rock Woodstock Ba Lan thanh lịch Berlin, Đức chơi chỉ một mình để trốn sự náo nhiệt ồn ào. này là liên hoan tiệc tùng ngoài trời to nhất ở châu Âu trong ba ngày với 750.000 người tham gia năm đó. Sau lúc quốc bộ quanh trung tâm ngắm những nghệ sỹ đường kính trắng phố trình diễn và vài tòa nhà lịch sử dân tộc dân tộc khác, tôi đón tàu trở lại Ba Lan.

Tôi sẽ rất chủ quan nghĩ rằng chỉ mang một nhà ga để tới nên ko bận tâm chiếc tên tiếng Đức nhiều năm ngoằng và khó nhớ. Bước lên tàu sắm vé mới mẻ biết tôi sẽ lầm. ko mang Smartphone thông minh bên mình, tôi đành phải đi lòng vòng để tìm người “biết chuyện”. như ý thay, tôi nghe thoáng qua một nhóm người nói tiếng Việt với nhau đang ngồi xem kịch câm, tôi tấp lại truyện trò và được trợ tạo cho thông tin để tìm được lối về.





Tác giả trong chuyến du lịch Đức năm 2014.

Tác giả trong cuộc thám hiểm Đức năm 2014.

Lần ở Siem Reap, tôi đặt nhà quan khách sạn và nhận được phản hồi là sẽ mang người tới bến xe đón. thành tựu là tôi hồi hộp chờ tới giây phút ở đầu cuối mà ko ai xuất hiện, bến xe ở nơi tối tăm hoang vắng vẻ với vài chưng tài xe ôm tranh giành quan khách kịch liệt. Tôi đành phải đi theo người quan khách ở đầu cuối là cô nàng gốc Mỹ để thoát khỏi vòng vây xe ôm. như ý, tôi chưa trả tiền quan khách sạn. Từ đó, bài học tôi rút ra là ko lúc nào chủ quan, đời ai biết hết chữ ngờ.

“nhâm nhấm” nỗi đơn độc một kiểu tích cực

Là quan khách duy nhất trong căn nhà chung mang sức chứa 50 người thoáng rộng thênh thang tại một homestay ở Mộc Châu, tôi ck những tấm nệm lên rất cao ở một góc nhà và co người thuộc trong chiếc lạnh lẽo mơn man với bóng tối mù mờ. Thỉnh thoảng, tiếng động do gió rít quất lên mái nhà sao cho tôi “thắt tim”.

tuy vậy sau toàn bộ, tôi thấy mình lời to vì thế trả tiền một suất mà được phục vụ nhu yếu cả chiếc nhà cho 50 người. hơn thế nữa, tôi mang thời hạn để chiêm nghiệm về việc làm, mái ấm mái ấm mái ấm gia đình, bằng hữu, trái đất đời thường thường ngày trong ko khí yên tĩnh và ko bị những sức ép như thường ngày. Tôi cảm thấy mình thông minh hẳn. Những điều tưởng như phiền muộn trước đó cũng trở nên vô vị. Tôi ngẫm rằng, nếu mang thể vượt lên trước qua nhận thấy đơn độc ở yếu tố tình hình như vậy, ko mang gì mang thể làm khó tôi được nữa.

ko ngừng tăng dung tích nhân sinh quan và trưởng thành hơn

Một dịp, tôi nhận việc cung cấp thời hạn cho dự án công trình xây dựng phi lợi nhuận. Ở tuổi 22, tôi vác balo và rong ruổi cùng xe ôm trên những ngả đường kính trắng đất bụi ở sắp chục tỉnh miền Tây Nam Bộ. việc làm của tôi là tìm gặp và phỏng vấn nghệ nhân ở thôn nghề văn hóa truyền thống truyền thống truyền thống cuội nguồn cuội nguồn, người già và trẻ em mồ côi ở những Trung tâm cứu vớt trợ, cán bộ ở Hội chữ Thập đỏ rồi chụp hình, viết bài về họ để kết nối với người tương trợ. Hành trình mang lúc thuận tiện, mang lúc gặp khó khăn ko ko nhiều. tuy vậy vậy, cuối chặng đường kính trắng, tôi tin là mình đang trở thành người khác: mang động lực để sống thích mắt – sống mang ích cho đời, dám xông pha hơn và ko còn ngại khó ngại khổ.

đương nhiên, một điều ko thể chối cãi rằng du ngoạn một mình tiềm tàng rủi ro to về vô sự. tuy vậy, ko vì thế vậy mà tôi nghĩ rằng tổ ấm dạng thân ko làm được. Một lúc tổ ấm dạng thân sẵn sàng kế hoạch kỹ lưỡng, vẽ ra những phương án xử lý trường hợp xấu, và ko quá “liều mình” tiến hành điều biết trước là nguy hiểm, tôi tin tổ ấm sẽ mang thể lên đường kính trắng solo. Bước ra khỏi vùng vô sự của quý quan người tiêu tiêu dùng dạng thân là cách duy nhất để tăng cấp và phát triển trên đường kính trắng đời.

Giờ trên đây, lúc tôi mang mái ấm mái ấm mái ấm gia đình, những cuộc thám hiểm số đông là theo “đôi tổ ấm trẻ” với những cung bậc thú vị riêng. tuy vậy, nếu quan người tiêu tiêu dùng chưa lập mái ấm mái ấm mái ấm gia đình và đang mang ý thức sung sức muốn tò mò bầu trời này với ngân sách mang hạn, du ngoạn “bụi” solo là một gợi ý thường.

người hâm mộ Nguyễn Thị Diễm Trang

Nguồn: vietnamnet.vn – nld.com.vn – thanhnien.vn – vnexpress.net- tuoitre.vn
‘Máu liều’ của phụ nữ du ngoạn một mình

Thảo Yến Blog CỘNG ĐỒNG VÀ CHIA SẺ ĐÁNH GIÁ, bạn là người yêu thích nội dung bài viết này. Hãy tặng cho chúng tôi xin 1 lượt Like, Share nhé. Xin cảm ơn Thảo Yến Blog chuyên RIVIU, Chia sẻ, Đánh giá, chọn lọc địa điểm, dịch vụ, công ty uy tín và chất lượng. Đặt quảng cáo tại đây zalo chính thức.

Bài viết mới cập nhật:

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.